Lê Hoàng
Khi nghe tiếng khóc bên tai, tôi cố nhướng mắt lên và xoay ḿnh qua hướng ấy, nhưng không
được . Cố gắng nhưng vô vọng rồi ngũ vùi tiếp lúc nào không hay biết. H́nh ảnh đầu tiên tôi lờ mờ nh́n thấy là mẹ tôi, nụ cười gắng gượng bên đôi gịng nước mắt ướt đẫm mắt mẹ đă làm tôi biết có chuyện ǵ khủng khiếp lắm đă xảy ra v́ dể ǵ mẹ tôi khóc.... Mẹ tôi cả một
đời sống hết sức khổ cực để nuôi đàn con, mẹ đă nhịn ăn cho con được no, nhường mặc cho con được ấm, gánh gồng tần tảo cho mấy anh em tôi từ khi cha tôi bị đấu tố là địa chủ, bị toà án nhân dân dẩn đi mất tích đến ngày hôm nay, chắc chắn trăm phần đă bị thủ tiêu mất xác. Chỉ c̣n lại mẹ, mẹ đă đóng hai vai ở vậy để nuôi bầy con. Mẹ đă tấc tả ngược xuôi, gồng gánh, đèo dắt chúng tôi vượt muôn ngh́n khó khăn để di cư vào Nam năm 54. Quả thật vĩ đại ở người mẹ trong vai Cha ban ngày lo quần quật kiếm sống, quay về phận mẹ khi nắng chiều nhạt tắt. Mẹ tôi, đối với tôi thật kinh khủng phi thường, thật vĩ đại vô biên không ǵ so sánh được . Thế mà tôi phải bỏ lại mẹ tôi, mấy em tôi để lên đường làm nhiệm vụ đời trai trong cuộc chiến. Bị lở dở việc học hành khi lệnh tổng động viên năm 1968 khi giặc tổng tấn công vào miền Nam khắp mọi nơi gieo bao kinh hoàng, nhà tan cửa nát . Thoạt đầu tôi định trốn ở nhà để đở đần phụ lo mấy em với mẹ, nhưng không thể v́ thế sẽ ảnh hưởng đến thằng em trai út của tôi nó sẽ không được miễn dịch v́ con trai độc nhất c̣n lại . Thế là tôi phải chấp nhận lên đường lao ḿnh vào cuộc chiến để giử yên bờ cỏi và giử mạng sống cho em. Tôi là anh cả, đứa em gái giửa tên Hương nhỏ hơn tôi hai tuổi và thằng Toàn em út nhỏ hơn cái Hương cũng hai tuổi. Ba anh em quấn quưt bên mẹ từ nhỏ đến lớn không rời . Tội nghiệp cái Hương nó nói hoài không thèm có chồng để được ở vậy măi với mẹ......H́nh bóng mẹ rơ dần, cũng chiếc áo màu lam cũ kỹ, cũng chiếc kh
ăn quấn đầu không bao giờ thay đỗi đă làm tôi thương quá mẹ tôi, một người mẹ đă cho chúng tôi cả đời chưa bao giờ ngừng nghĩ. Tôi thấy rơ là mẹ tôi mừng lắm và nói Ề Nó tỉnh lại rồi ! Ề... Lúc ấy tôi hiểu rằng , tôi đă bị thương nặng lắm và bất tỉnh luôn đến bây giờ nên tôi chưa biết ǵ về ḿnh cả . Cố xoay người, gượng chống ngồi dậy cũng không xong, hai cánh tay bị cột lại v́ c̣n đang vô nước biển và tiếp máu. Chưa cảm giác được toàn thân thế nào. Bác sĩ thấy tôi tỉnh chạy đến kiểm soát các cái và đo nhiệt độ cho tôi . Tôi cảm thấy quá mệt và bắt đầu ngủ thiếp đi . Nhưng trong cơn ngủ thiếp đi ấy, tôi c̣n nghe rơ tiếng mẹ tôi nói với ai đó rằng : "Không biết nó sẽ thế nào khi biết giờ nó cụt că hai chân ?" Nghe xong tôi mở trừng mắt ra, hết sức bàng hoàng nhưng v́ quá thương mẹ tôi cố gắng giử b́nh tỉnh tuy nhiên không ngăn được những giọt nước mắt như chực chờ sẵn đâu đó lăn ra . Mẹ tôi ôm tôi thủ thỉ : Ề Không sao đâu con ! miễn sao c̣n sống về với mẹ và mấy em đủ rồi Ề. Tôi không c̣n dằn ḷng được nữa, khóc thật mạnh và mẹ tôi cũng khóc theo. Hai mẹ con khóc thật lâu, khóc đă rồi nín và cố t́m lời an uỉ cho nhau . Tôi chưa đủ can đảm để biết hai chân ḿnh bị cưa cắt tới đâu , thật sự tôi lo lắng vô cùng . Đêm đó tôi mới biết cơn đau khủng khiếp đến với tôi có lẻ thuốc tê đă hết. Bác sĩ thấy tôi đau đớn quá đến tiêm cho tôi một mủi an thần cho tôi quên cơn đau đang dằn xé tôi . Hôm sau, khi bác sĩ và 2 y tá đến khám rửa vết thương cũng là lúc tôi mới biết được sự thật mà tôi phải gánh lấy . Trời ơi ! lại phải làm khổ mẹ nữa rồi, sao tôi không chết cho mẹ và mấy em khỏi phải khổ v́ tôi . Tôi c̣n nhớ mang máng khi nhận lệnh đi nhận tiếp tế , đă đi xuống tới đồng bằng sau mấy giờ băng rừng tuột núi, gần đến điểm th́ tôi hoàn toàn không nhớ ǵ cả ...Sau mấy tháng nằm quân y viện , tôi
được giải ngủ về sống với gia đ́nh đó là điều mẹ và hai em tôi mong ước. Tôi nhiều lúc muốn tự vận để khỏi hành hạ mẹ và hai em, nhưng không đủ can đảm thực hiện. Tội nghiệp cái Hương bỏ học để lo giúp mẹ mọi việc, lúc đó Toàn đang học lớp 12, Rồi ngày tháng dần trôi, lương phế binh 100% trợ cấp cho tôi cũng phụ được với mẹ lo cho gia đ́nh tương đối đở hơn trước chỉ có một ḿnh mẹ làm nuôi tới bốn miệng ăn . Tôi ngồi xe lăn bán tủ thuốc lá đầu đường cũng có chút ít thu nhập, tôi mừng lắm v́ lúc nào cũng mặc cảm là sống ăn hại . Nhiều lúc thấy các anh lính về phép dạo phố làm tôi thèm ơi là thèm cái đôi chân đă bỏ tôi ra đi sớm quá. Nhiều chàng lính chiến hào hoa ghé mua ủng hộ và hỏi thăm đủ thứ, biếu luôn tiền thối lại làm cho tôi cảm động muốn trào nước mắt . Thôi cũng được, hai chân của tôi ra đi thay sinh mạng ḿnh có lẽ cũng may mắn lắm rồi cho gia đ́nh đũ đầy và an b́nh măi măi . Thằng em trai đă vào đại học, mẹ tôi đở vất vả hơn nhiều chỉ gánh hàng bán buổi sáng thôi . C̣n cái Hương nấu chè đặt bán kế tủ thuốc của tôi nên đở buồn lắm. Chiều đến là cả nhà xum họp bên gánh chè và tủ thuốc lá, có khi cả gia đ́nh ăn cơm tại đó luôn . Tôi măn nguyện và hài ḷng ở hiện tại bởi nhờ có tiền trợ cấp là cái căn bản chính cho gia đ́nh .Trời ơi ! cuộc chiến mà bao nhiêu người ngao ngán
đă chấm dứt . Ngày mang tiếng Hoà B́nh nát tan bao nhiêu người kinh sợ cũng đă đến. Tôi ngồi khóc nh́n những anh em chiến sĩ cởi bỏ chiến y trần trụi đi thất thơ t́m về gia đ́nh mà tôi khóc thương cho thân phận người lính bị bắt buông súng. Sự bại trận trên chính trường từ Mỹ quốc đă xô đẩy cả miền Nam sụp đổ theo. Nh́n những chiến sĩ cúi đầu luỉ thủi của người thất trận trong hoảng loạn không ǵ đau thương cho bằng. Đồng bào hai bên đường kéo lại cho quần , cho áo, cho dép, cho giày và có người hỏi thăm xong kéo lại vô nhà mời ăn cơm nước xong mới cho đi tiếp hoặc giúp phương tiện về nhà. C̣n tôi ngồi khóc, lăn xe ra mời các anh từng điếu thuốc. Tội nghiệp những người lính, đối diện với tữ sinh ngoài mặt trận . Những nơi nào hiểm nguy th́ có các anh rồi hôm nay những nhục nhă ê chề cũng các anh gánh lấy . Những con ông cháu cha có bao giờ biết được mùi tử khí chốn sa trường và đến khi đứt phim th́ các ông to đầu đă vọt êm cùng că lủ quư tử khui champain khi máu xương c̣n vương vải khắp mọi miền trong những giờ phút lịch sử đang sang trang . Nỗi đau thương chỉ có những người thấp cổ bé miệng gánh lấy. Không c̣n lời lẽ nào để diển tả những tang thương mất mát mà người lính phải chập nhận đương đầu . Tôi cố lặng im nuốt từng nỗi ngậm ngùi cho thân phận người chiến binh ngă ngựa . Hai ngày sau cơn bàng hoàng chưa kịp lắng đọng th́ thằng Thông và thằng Việt lù lù trước mặt tôi làm tôi rợn người tưởng hồn ma xuất hiện, bởi v́ tụi nó vừa bị thương đưa về chưa đầy tuần lể tại sao có mặt ở đây. Th́ ra tụi nó cùng tất cả thương bệnh binh đă bị trục xuất khỏi bệnh viện khi sài g̣n thất thủ. Thằng Thông chống nạng một gị, thằng Việt tay ôm đùm ruột trong bọc nhựa trước bụng nhăn nhó lom khom không dám đứng thẳng người nh́n tôi trông hết sức thương hại . Hai đứa muốn t́m cách về quê hỏi thăm tôi mượn chút t́ên để mua trụ sinh chửa trị và tiền xe. Tôi và cái Hương vét hết tiền bán trong ngày biếu cho bạn . Chia tay trong bịn rịn xót thương, tôi nhắn nhủ - Ề nếu sau này có lên Sài G̣n nhớ ghé tôi chơi nhé, chúc hai bạn may mắn về đến gia đ́nh được bằng an . Ề ...... Thân tàn phế của tôi cũng te tua từ
đó. Tiền trợ cấp hàng tháng không c̣n, cuộc sống khó khăn, chật vật rồi từ khổ ải nầy sang khổ ải khác . Họ dẹp không cho choáng ḷng đường lề đường để buôn bán vặt vănh nửa. Thế là cái Hương nghỉ bán , c̣n tôi cũng khổ sở với thùng thuốc lá khi bị họ đi kiểm soát phải trốn lánh kẻo tán gia bại sản . Thằng Toàn em Út của tôi bị bắt đi nghĩa vụ quân sự đưa qua Miên. Mẹ tôi khóc mấy ngày đêm v́ lại phải giao thêm một thằng con nữa ra mặt trận mới. Mẹ tôi ngày một yếu dần bởi quá đỗi đau thương sau mấy chục năm chưa bao giờ mẹ được một ngày vui sướng. Mẹ lâm bệnh đúng vào lúc gia đ́nh tôi kiệt quệ tận cùng . Không đào đâu ra tiền lo cho mẹ. Nh́n mẹ ngày càng héo hon tiều tụy, tôi quyết định bán cái cḥi đang ở lo cho mẹ vào bệnh viện. Việc bán cái cḥi âm thầm và cách dẫn dụ mẹ tôi vào bệnh viện nằm chửa trị thành công mẹ không hay biết . Nếu biết v́ mẹ mà anh em tôi bán cḥi kỹ niệm bao nhiêu thăng trầm lặn ngụp th́ dể dầu ǵ mẹ chịu bán . Sau khi đưa vào bệnh viện mới phát hiện ra mẹ bị ung thư . Trời ơi ! không hiểu c̣n cái khổ đau nào nữa trút xuống đầu chúng tôi hay không ? Chúng tôi đă kiệt lực với nghịch cảnh ác nghiệt liên tục phủ xụp tới tấp vào những thân phận tả tơi không c̣n sức chịu đựng . Nhà đă bán hai anh em sống ở mái hiên nhà ông Sáu Hoà đă từng cho chúng tôi ngồi bán thuốc lá và chè mấy năm liên tục để kiếm sống. Tiền bán nhà lo thuốc men cho mẹ cũng như chút thức ăn gọi là có cá có thịt cho mẹ phục sức dần dần cũng gần sạch cạn, bí cùng v́ thương mẹ quá tôi đă bán nốt chiếc xe lăn tay hầu lo được chút ǵ cho mẹ bỡi bệnh viện không cấp thuốc chỉ cho toa tự mua. Thời gian kéo dài được hơn hai năm, mẹ ra đi vào một buổi chiều mưa giông gió lớn . Hai anh em khóc muốn mù mắt v́ thương nhớ mẹ. Trong hoàn cảnh khốn cùng chỉ c̣n trơ hai bàn tay trắng làm sao lo mồ mả cho mẹ, làm sao băo bọc được một đứa em gái ngây thơ và một thằng em đă đi vào Ề Bộ Đội Ề . Thôi th́ đành buông xuôi cho số mạng đẩy đưa. Khoảng 6 tháng sau khi mẹ mất, đơn vị bộ đội của thằng Toàn đến trao cho chúng tôi bằng liệt sĩ v́ Toàn em tôi đă chết không lấy được xác bên Miên. Trời ơi ! Một mái hiên có hai con người sống bám víu dưới hai bức di ảnh thật hẩm hiu tận cùng trong đáy vực đau thương . Thấy hoàn cảnh chúng tôi quá bi đát, bà con cḥm xóm giúp đở tận t́nh . Cái Hương đi t́m việc làm để nuôi tôi, nhờ bà con lối xóm giúp đở và cho quần cho áo mặc cái Hương đẹp ra phết . Tôi từ khi bán đi chiếc xe lăn tôi di chuyễn bằng hai chiếc ghế gổ bằng hai tay. Chưa được 1 uần lễ, cái Hương không trở về nưă sau khi nấu cho tôi nồi cháo sáng. Hôm ấy cái Hương nhét cho tôi một ít tiền mà nó đă làm cả tuần qua giao tôi giử, dường như cái Hương có ǵ đó giấu tôi rồi ra đi không trở lại ......Cuộc
đời tôi kể từ đó sống lang thang một ḿnh lết đi ăn xin để săn tin em. Sau đó it lâu tôi mới biết cái Hương giờ bị dụ dỗ bởi bọn bán người qua ngă biên giới. Tôi chỉ biết kêu trời cho thân phận quá sức chịu đựng trong hoàn cảnh cụt què vô tích sự của tôi. Giờ đây tủi nhục , đắng cay mà thân phận bọt bèo của một phế binh như tôi không c̣n thiết sống nữa nếu vẫn măi bất lực ngồi ngóng chờ tin em trong mơi ṃn vẫn bặt vô âm tín. Mong ơn trên sáng soi đường cho em tôi về lại với tôi để hành tŕnh c̣n lại tôi đở đơn độc và không đau khổ trước vong linh mẹ khi ĺa trần mẹ dặn phải đùm bọc lẫn nhau ....Mẹ ơi ! Mẹ hỡi! Con bất hiếu không băo vệ
được em v́... con là một phế nhân nên ... lực bất ṭng tâm, mong nơi suối vàng mẹ tha thứ cho con và độ tŕ dẫn dắt cho anh em con được trùng phùng, từ khi chúng con mất mẹ,đời chúng con hết sức bơ vơ và mất hết nguồn sinh lực, con muốn theo mẹ với thằng Toàn, chắc chắn rằng mẹ và Toàn không đồng ư v́ c̣n cái Hương! Con sẽ sống dù nhục nhă ê chề, dù bị miệt thị rẽ khinh, dù trăm cay ngàn đắng cộng với muôn vàn đói rét bần hàn, con cũng ráng sống để t́m cái Hương, dù niềm mơ ước hay sự sống của con chỉ mong manh như sợi khói con cũng gắng gượng dẫu có gục chết hẩm hiu bên lề đường hay góc phố con cũng vui ḷng cho trọn một kiếp đời phế binh tan nát ...