Những Nẻo Ðường Việt Nam
tôi đã đi từ cà mâu ra bến hải,
tôi đã dừng lại khắp các nẻo đường,
nước xanh mầu bát ngát đại dương
hay trùng điệp núi rừng cao nguyên đất đỏ.tôi đã đi qua khắp các đô thị nguy nga to nhỏ,
bãi bể, đồi thông
lúa hậu giang bát ngát ngập đồng
dừa bình định tô xanh mầu cát trắng.tôi đã theo xe qua những quãng đường
gian nan khó nhọc đàlạt, pleiku
đất đỏ lên hương gió bụi mịt mù
cảnh xơ xác hay thần tiên quái dị.tôi đã nghỉ lại đêm trăng rằm quảng trị
nằm nghe sông bến hải khóc chi đôi.
tôi đã ghé u minh qua bao bụi bờ sông lạch,
nước phèn chua bụi rậm quấn chân giầy.tôi đã về phan rang với tháp chàm kỳ cựu,
canh trường sau trong giấc ngủ ru con...
tôi lang thang giữa đồn điền ban mê thuột,
ly cà phê chôn tiếng gọi lên đường.những nẻo đường đã qua làm sao tôi nhớ cả
từ quanh co khúc khuỷu ở thôn quê
đến đại lộ phẳng phiu tấp nập kẻ đi về
thơm biết mấy những nẻo đường đất nước.những người tôi gặp được, dầu lạ dầu quen,
dầu cụ già 70 hay cô gái ngây thơ 18
dầu chị sinh viên trắng xanh hay bác nông phu đen xạm
dầu bắc, trung, nam,
ôi đẹp làm sao duyên thắm vô cùng!tôi yêu hết những con người đất việt
những chuyến đi qua rồi tôi rất tiếc
làm sao sống lại những con đường
làm sao về gặp lại kẻ yêu thương
tôi ao ước chuyến đi dài bất tận.huy lực
Hát cho lở đất long trời
Cho đời biết mặt, cho người biết tên
Hát từ chợ Phủ hát lên
Hát xuống tỉnh Bắc qua miền tỉnh Ðông
Hát sao cho cạn dòng sông,
Cho non phải lở, cho lòng phải say.
Những ngày xa quê hương là những ngày mang đau thương,
Một ngày xa quê hương là một ngày mang đau khổ,
Một ngày không nắng cháy, một ngày không mưa rào,
Một ngày thiếu hơi thở của đồng cỏ nước Việt-Nam.Ðất nào sinh ra tôi, mẹ hiền nào cưu mang tôi,
Miền nào nuôi thân tôi, mà giờ này tôi xa rồi,
Kìa dòng sông phơi nắng và ruộng đồng lúa chín vàng,
Giờ này đã xa rồi và ngàn đời nhớ Việt-Nam.Hãy nhớ và hãy nhớ, người Việt-Nam đang lạc loài,
Hãy thương và hãy quý tình đồng bào ta với ta,
Hãy biết và hãy biết rằng ngày mai khi ta về,
Hãy nhóm ngọn lửa hồng đốt sáng vạn niềm tin.Gió chiều mang hương quê, lòng giật mình trong cơn mê
Ngày buồn ôi lê thê mà hồn mình ôi ê chề,
Sàigòn trong nắng cháy, Ðàlạt sầu trong sương mờ,
Có còn biết Vũng Tầu, sóng tận cùng đến Cà Mâu.Hết rồi quê hương tôi, thật tận cùng xa xôi thôi
Còn gì Nha Trang xưa và giòng Ðồng Nai hững hờ
Nào Cần Thơ phơi nắng và ruộng đồng lúa chín vàng,
Giờ này đã xa rồi mà ngàn đời nhớ Việt-Nam.
Ta là người Việt Nam
Thưa với Ông:
Dù cho Ông có lầu cao cửa rộng,
Xe Mercedes, Lexus ông phóng như bay
Dù tên Ông từ Mít, Ổi, Xoài
Ðã đổi thành Henri, Jean, Joe hay Jack chăng nữa
Ông vẫn là người Việt Nam da vàng
Thưa với Bà:
Dù cho Bà đã gần quên nguồn gốc,
Con cháu Bà không có mầu mắt đen
Dù cho Bà có đổi tên đổi họ
Dù cho Bà có sửa này, sửa nọ
Và không muốn liên lạc với người đồng
hương
Bà vẫn là người Việt Nam da vàng
Thưa vớiø Anh:
Dù cho Anh đậu đến 10 bằng
Tiến Sĩ, Bác sĩ hay Kỹ Sư
Dù cho Anh lên chức Manager hay Directeur
Dù cho Anh chỉ biết ăn cơm Tây, cơm Mỹ
Anh vẫn là người Việt Nam da vàng
Thưa với Chị:
Dù cho Chị nhẩy đầm thật
giỏi
Từ quay Valse hay Disco, Bebop giật gân
Dù Chị chán ghét cái áo dài thùy mị óng ả
Mà tối ngày chỉ với jupe với quần jean
Chị vẫn là người Việt Nam da vàng
Các Em ơi!
Dù các em học giỏi nhất lớp
Chiếm bảng vàng hết các bộ môn
Ra trường với bốn chấm mấy được
chọn là Valedictorian
Dù cho em quen hết tiếng mẹ đẻ,
Chỉ đối thoại bằng tiếng ngoại quốc
Em vẫn là người Việt Nam da vàng
Ðồng bào ơi!
Hãy tỉnh giấc mộng vọng ngoại
đi!
Hãy có một lúc, bình tâm tự hỏi mình:
Bao nhiêu thứ phù du bên ngoài
Có che nổi nguồn gốc da vàng của mình không?
Sự hội nhập của mình sẽ được chấp
nhận đến mức nào?
Ðừng quá mộng mơ để rồi thất vọng
Vì ngày nào đó bạn sẽ hết may mắn và sẽ
gặp
Những kẻ có óc kỳ thị kiểu "KKK với
mũ nhọn trắng"
Dù thế nào đi nữa
Muôn đời Bạn vẫn là người Việt
Nam da vàng