Giọt nước mắt nồng
T.. Nguyễn
Nh́n những chiếc bong bóng nước chạy tung t
ăng trên đường mà ḷng ướt đẫm những nát tan, chua xót. Đă gần 2 giờ chiều rồi mà vẫn chưa có một đồng cắc nào th́ làm sao mà sống nổi. Đưa cái ca “vạn năng” ra hứng nước mưa từ mái hiên chảy xuống. Uống từng ngụm nước mưa , cái cảm giác lạnh chạy đến tận bao tử làm khó chịu muốn nôn ói. Thế mà không ói ra được, chỉ chút bọt bèo nhờn nhợt được khạt ra cho bớt phần nào khó chịu ...Hơn 30 n
ăm về trước, khi một chàng trai hồn nhiên bên sách đèn, chỉ biết những ǵ của quê hương qua lịch sử và địa lư nước nhà trong sách vở nhà trường và lời giảng giải của thầy cô. Quê hương dấu yêu đă trải qua bao thăng trầm chống ngoại xâm từ rợ Hung Nô , Măn Thanh đến Thực dân Pháp, Phát xíc Nhật v.v thế mà vẫn tồn tại và giữ yên được bờ cơi. Rồi trước mắt, trận Mậu Thân kinh hoàng giặc đă lén lút đột nhập tất cả mọi nơi từ thành thị đến thôn quê, để rồi phải phơi xác mà trả giá cho sự ngông cuồng khát máu. Những kẻ ỷ thế mạnh đi đô hộ những quốc gia nhược tiểu, hay những kẻ mang trong ḷng những tham vọng trên máu xương lúc nào cũng ŕnh rập chờ cơ hội dù biết rằng bao sanh linh phải ngả gục từ hai phía cho mưu đồ xâm lăng gây chiến.Trong trận Mậu Thân 1968. Biết bao nhiêu nhà cửa ở các phố phường cháy ra tro, người dân c
ăm phẩn nh́n những "chú giải phóng quân" tuổi c̣n vị thành niên ngơ ngác bị lừa để tung vào mặt trận "sinh Bắc, tử Nam" đi không có ngày về. Trong những điên cuồng trước khi giẫy chết, những " bộ đội” của “đoàn quân giải phóng xâm lược" đă đốt không biết là bao nhiêu căn nhà và giết không biết là bao nhiêu người để thơa măn khát vọng điên cuồng nhất là ở Huế trong những " mồ chôn tập thể" mà lịch sử nhân loại thế giới đă lên khuôn thế mà... thế giới vẫn bị lừa gạt bỡi sự trà trộn va giựt giây của Cọng Sản vào làn sóng phản chiến để ngăn cản những phản công tiếp trợ.Người con trai của thành phố Sài g̣n
ăn chưa no lo chưa tới đă phải nghỉ học đáp lời sông núi theo lệnh động viên để giữ yên bờ cỏi. Người con trai ấy đă lở dở việc học hành, ĺa xa những hạnh phúc ấm êm và bạn bè, thầy cô với bao nhiêu là kỹ niệm tuyệt vời đầy thơ mộng...Sau thời gian thụ huấn quân trường, người thanh niên ấy
đă trưởng thành hẳn lên và trở thành 1 quân nhân với những tâm nguyện Bảo Quốc, An Dân. Ngày tháng dần trôi,dấu giày sô của người lính trẻ ấy in khắp mọi nơi, từ những buôn miền cao đến những làng thôn hẻo lánh cũng được những người trai dấn thân bảo vệ đêm ngày. Chàng thanh niên trẻ đă xem tất cả những địa danh từ vĩ tuyến 17 đến Cà Mau là quê ḿnh cần phải bảo vệ bằng những tuyền thống bất khuất muôn đời của cha ông suốt mấy ngàn năm dựng nước và giử nước...... Nh́n những
đồi tranh ngút ngàn của giới tuyến Quảng Trị trong mùa hè nóng cháy da. Những người con của Tổ Quốc phải ngâm ḿnh dưới những con suối, nấp người dưới những tàng cây t́m chút dịu mát cho bớt căng thẳng trên bước quân hành. Những trận đụng độ lẻ tẻ tại quận Gio Linh, Cam Lộ và các ṿng đai căn cứ đông Hà , Cồn Thiêng, Barbarra, Ba Hô, Động Toán v.v. đă làm người lính trẻ quen dần với khói lửa đạïn bom. Hằng tuần những cánh thư hậu tuyến được chuyển ra chiến trường cùng chuyến tiếp tế lương thực đă làm rộn ḷng những người nằm gai nếm mật trên chiến địa. Dù xa nhà, dù gian truân, dù hiểm nguy nhưng người lính trẻ ấy không hề than thở. Dấn bước phong sương nơi tuyến đầu lửa đạn cho dân nước được yên. Rồi Xuân, Hạ, Thu, Đông cả 4 mùa dầm mưa phơi nắng , có những cơn mưa kéo dài lạnh thấu xương của vùng núi rừng khắc nghiệt mà những người lính phải đối đầu trực diện. Không hiểu tại sao ? Người lính trẻ nhiều lúc không hiểu tại v́ sao mà quê hương phải chịu cảnh bất an do chính người bản xứ gây chiến. Dù diện tích đất đai so với nhiều quốc gia trên thế giới th́ quê của người lính trẻ rất nhỏ bé nhưng dọc dài theo bờ đại dương, có núi rừng và chằng chịch sông rạch nên rất ph́ nhiêu và lư tưởng. Chỉ v́ chiến tranh mà dân tộc phải chịu đủ mọi cảnh nghèo đói và lạc hậu. Nh́n những đói nghèo, vất vả của người dân sống ở những vùng giới tuyến nhiều lúc muốn rơi nước mắt. Qua những hiện tượng trước mắt mà người lính trẻ đă từng chứng kiến đă làm người trai ấy không biết phải làm sao cho người dân bới phần nào cơ cực.Trong chiến tranh, thắng bại là lẽ thường. Nh́n những xác giặc ngổn ngang bỏ lại trên chiến
địa của lảnh thổ miền nam lại cũng chính là người cùng da vàng máu đỏ. Những cán binh cọng sản ra đầu hàng hay bị bắt làm tù binh cũng là người Việt ngỡ ngàng khi được đưa vào Nam bằng phi cơ là những phương tiện mà ngoài Bắc họ coi như ø " Khoa học gỉa tưởng". Miền Nam trù phú bao nhiêu th́ miền Trung khốn khó và miền Bác điêu tàn bấy nhiêu. Nếu quê hương nhỏ bé đó không có chiến tranh th́ có lẽ bây giờ phát triển và giàu mạnh có thể đứng hàng đầu các nước Đông Nam Á. Thế nhưng , hởi ơi ! những bất hạnh tuôn măi xuống đầu người dân vô tội của 2 miền trong 2 chủ nghĩa đối nghịch lẫn nhau làm bao máu đào tuôn chảy khắp non sông, bao cảnh chia ĺa tang thương của hàng triệu quân của 2 miền bắn giết nhau cho các cấp lảnh đạo ngồi bàn tṛn, bàn vuông múa môi múa mỏ trên tiếng nức nở của bao nhiêu tổ phụ, góa phụ và cô nhi tử sĩ khắp mọi miền. Những nghĩa trang Quân Đội, là nơi yên nghỉ không biết là bao nhiêu người con, người chồng, người cha, người anh, người em và người yêu của những người c̣n sống trong xót xa thương tiếc.Rồi, hàng vạn thanh niên trở về sau khi giả từ vũ khí với những vết thương trí mạng th́ sao ?.
Đă không c̣n lời lẽ nào diển tả hết được những đớn đau tủi nhục mà người thương phế binh phải gánh chịu.Tôi, là một thanh niên trong hàng vạn thanh niên
đă để lại trên chiến trường những mảng thịt xương, những gịng máu của hàng vạn chiến binh nằm xuống và của những anh em thương trận đă thấm vào từng thớ đất trên quê hương khói lửa tơi bời. Đôi chân đă vĩnh viễn chia xa với tôi khi cuộc hành quân bảo vệ dân lành cuối cùng trong đời binh nghiệp của tôi kết thúc tại quận Đông Hà trong cuộc chiến " Mùa Hè Đỏ Lửa ” năm 1972. Không những thế ngực và cánh tay trái cũng bị thương nặng nề , chỉ c̣n lại cánh tay mặt nguyên vẹn cũng may mắn lắm cho tôi rồi. Những ngày tháng làm phế binh có hưởng cấp dưởng nhanh chóng qua mau theo cường độ chiến tranh. Rồi lệnh buông súng,đoàn "giải phóng quân" vào "tiếp thu" từ đó họ hành hạ, chà đạp, hất hủi đám mù đui, què cụt vào đường cùng khi Đảng đă lảnh đạo, Nhà Nước đă quản lư và họ nói ... Nhân Dân làm chủ !? .Từ ngày
đổi đời 30 tháng 4 năm ấy, tập thể Thương Phế Binh của Quân Lực Việt Nam Cộng Ḥa coi như là cái gai trong mắt họ. V́ không lao động được theo chính sách “lao động là vinh quang" ,đă một thời cầm súng ngăn chận bước tiến của họ khắp các chiến trường, là kẻ thù của họ v.v. . V́ lẽ đó chúng tôi bị trù dập không nương tay, con em của tập thể thương phế binh có lư lịch xấu v́ là con của "Ngụy" chỉ được đi “lao động xả hội chủ nghỉa” hoặc “đào kinh" chứ vô phương được vào đại học hay có việc làm tương xứng với khả năng tài trí có được. Chúng tôi coi như bị dẩy vào bóng tối đớn đau tủi nhục tự lê tết mưu sinh sống qua ngày trong đói nghèo thiếu thốn mọi mặt. Những nơi mà đồng đội chúng tôi yên nghỉ cũng bị cày bới lên như một sự trả thù đến xương cốt người đă khuất. Những nghĩa trang Quân Đội không c̣n ǵ để nói ... Những người may mắn lành lặng t́m kiếm việc làm để sinh nhai và nuôi sống vợ con. C̣n chúng tôi ? Lắm khi cả ngày không có cái ǵ lót dạ. Khóc th́ cũng đă khóc quá nhiều, chắc chẳng c̣n nước mắt để mà khóc tho thân phận, cho sự nát bời của Tâm và Cảnh. Lắm khi thấy người ta treo cờ ăn mừng cái gọi là "đại thắng mùa Xuân" mà ḷng nhói đau như quê hương minh đang bị ách đô hộ của ngoại bang Tàu, Tây hay Nhật. Bỡi v́ nếu dân tộc ta đa!~ được Ḥa B́nh . An Lạc th́ những người dân được lo lắng đúng mức, đă gọi là Thống Nhất th́ không được phân biệt đối xử. Những Mỹ Từ giả tạo ấy là khuôn vàng thước ngọc của chính sách mỵ dân và qua mặt thế giới. Nhiều người Việt Kiều về thăm quê thấy cảnh ăn chơi cùng khắp tưởng rằng quê hương ḿnh bây giờ đă thật sự thay đổi. Nhưng ! chỉ phục vụ cho con em cán bộ và đám Việt Kiều trẻ ham chơi theo kiểu Cậu Cả về làng, chứ c̣n …. ..người dân lương thiện th́ làm gi có cơ hội được hưởng . Dảng và Nhà Nước có chủ trương và chính sách phục vụ những hạng người thiếu lương thiện hơn là người dân lương thiện. Huống ǵ là chúng tôi, những kẻ tàn phế họ coi như thù nghịch th́ làm ǵ có được những ân huệ của một sự công bằng trong đời sống. Từ đó tập thể phế binh chúng tôi t́m đủ mọi cách để sinh tồn, dù bằng những nghề hạ đẳng nhất. Ai mà không có tự ái ? Ai mà không có danh dự ? Nhưng v́ đói rét quá th́ phải đành ... chứ biết sao ? gục đầu , nuốt lệ để phải sống cho hiết kiếp người mà hành trang chỉ có 1 túi vải,hai cái áo ta/ tơi , 3 cái quần đùi, 1 cái ca nhôm vừa đựng cơm ăn , vừa đựng nước uống , vừa múc nước tắm vừa xin tiền nên tôi gọi là cái ca vạn năng cùng chiếc muỗng để ăn . Hành trang của tôi chỉ chó thế . Những đớn đau tủi nhục trải dài phắp phố chợ quê nhà, đêm về đụng đâu ngủ đó, tập thể anh em chúng tôi đă phải chịu đựng bao nhiêu nghịch cảnh đau thương mà vẫn bị sỉ nhục.Nhưng nếu họ xưa là
địch thủ nay th́ vẫn coi là đối phương phân biệt đối xử chúng tôi c̣n có thể cắn răng chịu đựng được. Nhưng ... trớ trêu thay đến giờ nầy mà chúng tôi vẫn c̣n bị nghoảnh mặt bởi những đồng đội, bị quay ḷng bỡi những đồng bào mà chúng tôi đă đâu lưng chiến đấu và hy sinh để bảo vệ. Biết đến bao giờ những trái ngang không c̣n tồn tại nửa. Những đồng tiền cứu tế từ bên Uùc Châu gởi về mang đến cho chúng tôi một sức sống mảnh liệt, tinh thần vươn cao v́ ḿnh c̣n có trong mắt một số người c̣n nh́n thấy, ḿnh c̣n có trong tâm của một số người c̣n lương tâm . Thế th́ những giọt nước mắt nồng bất giác trào tuôn khi người giao tiền mang đến hơn cả triệu bạc mà Hội cứu trợ gởi về cho từng thương binh sống trong cô quạnh đói nghèo và tủi nhục. Tôi đă ngỡ rằng cuộc đời c̣n lại nầy tôi sẽ không bao giờ khóc nữa v́ không c̣n cái ǵ có thể làm tôi khóc hay nước mắt đă cạn nguồn từ lâu. Không ngờ những người từ tâm trong Hội đă làm tôi bậc khóc , khóc nhiều lắm, khóc trong sung sướng tuyệt vời bỡi từ đây chúng tôi không c̣n cảm thấy lẻ loi đơn độc. Giọt nước mắt nồng vẫn tiếp tục chảy khi tôi đang ngồi gắng viết thư qua Hội bằng cánh tay phải c̣n lại. Tự dưng tôi muốn khóc hoài và bỗng dưng tôi quư những giọt nước mắt nồng nàn khơi nguồn trở lại cho chúng tôi được những ngày cuối đời sống trong hạnh phúc từ bên kia bờ đại dương ban tặng. Xin chân thành cảm ơn những tấm ḷng bái ái của bà con Việt kiều đóng góp gởi về , xin cảm ơn từng thành viên trong Hội đă bền bĩ, kiên tŕ vượt qua bao trở lực để cứu giúp chúng tôi. Một lần nửa xin xin được thay mặt những anh em phế binh bên quê nhà trân trọng cảm ơn và kính chúc quư vị sức khỏe dồi dào, thành công và gặp vạn điều may mắn .T. Nguyễn