Trớ Trêu
Minh Tạo
Ai nói thời gian là liều thuốc tiên sẽ làm phôi pha đi tất cả ? Xin thưa rằng không !. Dù thời gian có nhiệïm mầu cho mấy cũng không thể nào thay đổi được chút ǵ cho hoàn cảnh chúng tôi. Những kẻ sống bụi bờ như con thú hoang, đói khát vất vưởng đầu đường xó chợ trong thân phận hẩm hiu chỉ biết cắn răng chịu đựng những đắng cay, tủi nhục mà số phận ḿnh phải vương lấy...
Ngày
mà tôi ngă xấp trên chiến trường, oằn oại
với thân thể nát bời c̣n lại đă
quá lâu, lâu đến nỗi
mà tôi chán chường mỗi khi nhớ đến
ngày mà xác thân tôi bị cày xéo bởi những
mảnh trái pháo đưa
tôi rời cuộc chiến trong tủi hờn xót xa cho
thân phận. Trong những ngày mà tôi phải
chóng chỏi với tử thần nơi pḥng hồi sinh
thật tội nghiệp Ba , Mẹ tôi. Không phút giây nào
tôi hé mắt mà không thấy Ba hoặc Mẹ tôi nh́n tôi.
Có lẽ suốt ngày đêm
Ba và Mẹ tôi thay phiên nhau để
theo dỏi từng li từng tí cho mỗi sự cử
động hoặc hồi phục của tôi hay xấu hơn
là ...tắt lịm vĩnh viễn ĺa xa.
Có ai đâu ? và
giờ đây cunơg
có ai đâu mà
đùm bọc
thân phận sống thừa của chúng tôi. Thời gian đă
không xóa mờ được
những mặc cảm đau thương của chúng tôi
mà trái lại càng làm cho chúng tôi từ thất
vọng nầy sang chán chường khác khi những cấp
chỉ huy, những đồng
đội lành lặng đă
vượt thoát ra nước ngoài gần 30 năm
nay không ngó ngàng ǵ tới chúng tôi. Khi những
vị ấy c̣n khốn đốn
bên quê nhà th́ nói hay lắm, hứa hẹn
đủ điều. Tôi
c̣n nhớ những tháng ngày mà quê hương
vừa bị "giải phóng". Những thằng cụt
què của chúng tôi chưa phải là đối
tượng của họ nên chưa bị
thanh trừng hay đưa
đi cải tạo xa, chỉ bị cải tạo tại
địa phương ngắn ngày v́ bản
thân không c̣n đủ khả
năng hoạt động phục quốc,chống cách mạng
hay âm mưu lật đổ chính quyền mà
bọn họ hay chụp mủ những ai mà bọn họ
không ưa không thích. Thời gian đầu
đó, mọi người hoang mang v́ chưa
ai nhận chân được
sự xảo trá của Đảng chuyên
lừa bịp trong cai trị. Nhiều cấp chỉ Huy và
đồng đội của
tôi đă lên đường
tŕnh diện đi
cải tạo 10 ngày …... ngày ngày tôi khập
khểnh đi thăm các
chị các cháu, tôi như một người
quản gia cho nhiều nhà mà gia chủ đang
đi cải tạo từ Nam chí Bắc. Lúc đó tôi cũng
c̣n có cái nhà sống được
ba mẹ đỡ đần nên thường
xuyên đến thăm nom
an ủi các chị và các cháu khi cần
thiết lắm khi phải trông nom các cháu và giử nhà
cho các chị đi
thăm chồng nhiều lúc cả tuần. Lúc ấy tôi
vui lắm, thân phận cụt què tan nát như
miếng giẻ rách cũng đở
lóng tay, Các anh từ trại tù cải tạo
cũng ân cần thăm hỏi
và cảm ơn tôi rối rít. Tôi đă
nhắn nhủ đó chỉ
là bổn phận và trách nhiệm của
người lính hay t́nh đồng
đội. Thời gian giông băo dập vùi
ngày càng tang thương tơi tả. Ba Mẹ tôi lần
lượt qua đời
và căn
nhà tôi cũng được
bán dần từng món một để sống qua ngày.
Ngày mà giở tôn nửa khúc sau bán, tôi mang tiền đến
cho hai chị chuẩn bị đi thăm nuôi chồng. Hai
chị khóc ṛng khi biết được
cái căn nhà tôi được
bán dần mà hầu hết là cho những
buổi thăm nuôi ba người
đồng đội và hai vị thẩm
quyền từng là cấp chỉ huy của tôi. Tôi đă
dấu đi những
đói rét tả tơi của tôi để các chị nhận
đi nuôi chồng. Khả năng của tôi chỉ có làm
được đến
đó thôi. Rồi thời gian như những con sâu mọt
đục khoét dần căn nhà cũng bán
tuốt cho sự sống của tôi và thăm
nuôi các anh. Dần dà tôi không c̣n ǵ để
sống, không c̣n nơi để
ở th́ làm sao phụ các chị thăm
nuôi chồng. Tôi được một người quen
hướng dẫn và giúp cho tôi một
góc sân trước nhà làm nơi vá ruột xe đạp
và xe gắn máy. Tài sanû chỉ 1 bàn vá
ép, một ống bơm, một thau nước, 3 cây nại
vỏ ruột, một miếng thiết được
đục lổ đều để thay thế giấy
nhám, hai khúc gổ tṛn để
gỏ khi vá ruột xe đạp, một cái kềm, 1 mỏ
lết và hai tụt vít, một lon keo và một
mớ ruột xe củ. Gia sản tôi chỉ có thế mà
tặn tiện cũng quà cáp cho các anh và giúp chút đỉnh
gạo mắm khi các chị thiếu thốn cần đến.
Hằng ngày thỉnh thoảng các cháu thay
phiên nhau ra phụ giúp với tôi, hai ngày cuối tuần
th́ các cháu ra đông lắm
, vui lắm. Chúng tôi sống với nhau bằng những
chân t́nh tương trợ đùm
bọc lẫn nhau như ruột thịt trong nhà. Thời
gian sau th́ các chị coi tôi như là thành viên trong gia đ́nh
các chị, các chị nấu ăn
sai mấy cháu xách ra cho tôi ăn hằng ngày
và dĩ nhiên là tôi phụ lo tiền chợ búa mắm muối
với các chị. Đúng
ra th́ rất nhiều người quen thân đi
cải tạo lắm, nhưng những gia đ́nh
kia may mắn khá giả nên đâu
cần sự góp tay của tôi. Chỉ có 5 gia đ́nh
nầy là hoàn cảnh khốn khó, v́ hai gia đ́nh
cấp chỉ huy của tôi đă
bị tịch thu nhà cửa về chen chúc sống chung với
3 gia đ́nh
đồng đội của
tôi. Chúng tôi sống rất khổ cực nhưng vui với
t́nh nghỉa cùng khó có nhau. Lần lượt
các anh được về
kẻ trước người sau. Nơi sửa xe vá ép của
tôi thợ đông lắm toàn là mấy
anh em cải tạo trở về với thằng thợ
tàn phế thâm niên cùng một bầy trẻ em rành nghề
vá ruột xe bơm mực viết bic. "Sao Mai" của
tôi bị bệnh nặng được
thả về chửa trị và quản chế
tại địa
phương.”Bạch Yến” của tôi th́
dường như chỉ c̣n cái thể xác héo gầy phờ
phạc, tinh thần ông như mây trôi nước chảy
bập bềnh bởi ông hay nh́n mông lung trong khoảng
không và thích nh́n khói thuốc bay bay rồi thở dài, ít
nói và lầm lũi làm việc một ḿnh quên cả việc
ăn uống. C̣n
hai anh khóa đàn
anh sau khi ra trường về binh chủng Hải Quân và một
anh cùng khóa th́ về binh chủng Bộ Binh với chiếc
bê rê xanh oai dũng chỉ thay đổi
chút bề ngoài gầy, đen,
ghẻ chốc. Cùng nhau sống trong thiếu
trước hụt sau.Hai người khóa đàn
anh lăn xả vào
công việc vác gánh hàng mướn ngoài chợ để
t́m thêm nguồn thu nhập. Nhưng h́nh như
chổ vá ép xe của tôi thu nhập cao nhất là nguồn
tài trợ chánh cho tôi 5 và gia đ́nh
đủ gạo để
ăn, c̣n các anh gánh vác hàng mướn th́
t́m thêm rau cải mắm muối. Thế mà cũng tạm
ổn qua ngày. Sáu anh em chúng tôi như thể ruột thịt,
các anh thương tôi lắm, v́ tôi là thằng kém may mắn
hơn các anh là chỉ c̣n 1 chân và một mắt, mổ bụng
cắt bỏ một khúc ruột. Thời gian trôi qua, cuộc
sống bần hàn nhưng có nhau trong mọi hữu sự.
Hai anh bạn Hải quân được
sự móc nối để vượt biển. Hai anh mang
theo gia đ́nh vợ con họ cho đi
theo miển phí, ngày chúng tôi chia tay từ
biệt không biết có c̣n gặp nhau nữa hay không,
không biết chuyến hải hành nầy có an lành hay không
? hay ... làm mồi cho cá mập. Chúng tôi khóc biết là bao
nhiêu khi các anh các chị dẩn từng đứa
con một ngụy trang đi chợ, đi thăm nội
ngoại vài ngày. Nghe đâu
đă b́nh yên sang định
cư xứ người, c̣n anh bạn bộ
binh cùng khóa và 2 vị chỉ huy của tôi cũng nộp
đơn theo diện HO.
Hai vị thẩm quyền của tôi cũng lần lượt
được đi sang Hoa Kỳ định cư ngày
chia tay này th́ vui buồn lẫn lộn một cách công
khai. Bán đổ bán tháo
căn nhà và bán tiếp thêm một số
đồ đạc để
may sắm những cần thiết để lên
máy bay sang xứ người, chỉ c̣n gia đ́nh
anh bạn bộ binh cùng khóa bị từ chối không có
lư do chánh đáng nhưng
biết khiếu nại với ai chỉ phiền phức và
thêm tốn kém ở lại với tôi. Thời gian thấm
thoát trôi qua, những lúc đầu
th́ c̣n nhận được
một hai cánh thư thăm hỏi và cho
biết cuộc sống nơi xứ người xa hoa lộng
lẫy, rồi bặt vô âm tính. Sau đó
anh bạn cùng khóa cũng cho hay bán nhà hồi
hương về tận Rạch giá. Ngày anh cùng vợ con
khăn gối lên
đường, chị và
2 cháu khóc nhiều nhất. Anh chị có biếu tặng
tôi một ít tiền vừa bán căn
nhà để
tôi pḥng thân khi đau
yếu. Tôi th́ vẫn trở về cuộc
sống của tôi như ngày nào ngồi vá ruột xe cho
khách thập phương qua lại tối ngủ luôn tại
mái hiên cạnh đó cũng
thuận tiện lắm. Từ khi tất cả bỏ tôi
ra đi tôi mới thấy cuộc đời tôi thật
cô quạnh và buồn tủi, lúc trước
c̣n có các cháu và mấy anh bơm bánh xe mổi khi vá ruột
xe xong, bây giờ mỗi ngày một thêm già yếu, một
chân đứng không vững
bơm cái bánh xe có khi muốn té nhào và thở
lấy hơi lên. Ngày càng ế ẩm v́ nhiều lư do, sức
khỏe làm không nổi, thợ trẻ thợ già đều
bỏ đi hết và phía bên kia đường
và góc đường
khoảng vài chục thước cũng có
mấy nhóm người ra đường
vá và sửa xe kiếm sống lựÏc lượng
đông hơn , sức khỏe
tốt hơn nhiều nên tôi phải tự
giải nghệ t́m phương cách khác. Bao nhiêu năm
sống hết sức cơ cực bần hàn,
nhiều lúc tôi không hiểu tại sao những cấp chỉ
huy của tôi và những đồng
đội của tôi không thèm nhớ về
ở nơi mà chính họ và gia đ́nh
họ ôm chầm lấy tôi khóc nức khóc nở khi tôi với
tấm thân tàn tạ vẫn cố gắng cận kề
lo cho các cháu và các chị, thỉnh thoảng c̣n chu cấp
cho các buổi thăm nuôi
tuy không cao long mỹ vị nhưng đó là
tất cả những cái mà tôi có được
vào lúc ấy. Thời gian đă
đủ chứng minh sự
bội bạc khi các anh hưởng được những
cái bả vật chất xứ người mà
quên đi đạo sống
làm người vừa tàn nhẫn vừa
bội tín. Năm ngoái,
tôi có được địa chỉ của Hội cứu
trợ bên Uùc Đại
Lợi, tôi đă liên lạc và nay mới
nhận được
hơn một triệu đồng gởi tặng, thật
là hạnh phúc cho cuối cuộc đời
c̣n lại của tôi. Dầu chỉ được
một lần tôi cũng cảm thấy mản nguyện
trong ḷng v́ trên thế gian nầy cũng c̣n
có người thương và nhớ đến
tôi và tập thể phế binh của
chúng tôi. Không như những cấp chỉ huy của tôi,
không như những người đă
từng ăn trên
ngồi trước sống trong phủ trong dinh được
xây đắp bằng máu xương của bao chiến
sĩ mà mấy mươi năm
qua không bao giờ nhớ và nghỉ đến
tập thể chúng tôi. Chúng tôi hận những nhà
lảnh đạo luôn cả
những cấp lảnh đạo từng chỉ huy chúng
tôi. Họ chỉ là những con rối được
tô màu điểm
sắc lúc nào cũng làm vui ḷng cấp
trên để được
cấp, họ sẵn sàng hy sinh thuộc cấp
để được
huy chương khi cuộc chiến bộc phát. Từ cấp
Tổng Tư Lệnh, Tư Lệnh Quân Đoàn,
Sư Đoàn
đến những Lữ
Đoàn Trưởng, rồi đến
Tiểu Đoàn trưởng , Đại
Đội Trửơng hầu như họ đă
và đang t́m
đến nhau để
khui rượu mừng tưởng nhớ lại thời
oanh liệt. C̣n đoạn
phim phần sau khi tan nát cửa nhà đi
tù cải tạo th́ h́nh như mấy ông
ấy cắt bỏ rồi. Nh́êu Việt kiều về từ
các quốc gia Mỷ, Canada, Uùc mà tôi thường thăm
hỏi th́ nghe đâu
mấy ổng lập rất nhiều hội ghê
gớm lắm nhưng có lẽ các ổng có thể chết
trên bàn rượu chứ quê hương khó mà thay đổi
được khi chính các ông ấy đă
chóng quên và tàn nhẫn với quân dân cán chính c̣n ở lại.
Hơn một phần tư thế kỷ rồi các ông
làm được những
ǵ ? Chỉ tŕnh diển rồi vổ tay lẩn
nhau, rồi ăn , rồi
nhậu. Có lần tôi nghe một Việt kiều về
nói đích danh người mà khi học cải
tạo tôi đă
phải bán từng tấm tôn căn
nhà ba mẹ tôi để
lại mà làm quà thăm
nuôi cho ông ấy, tôi phải vá từng cái ruột xe
đạp để kiếm gạo nấu cơm cho con
ông ấy ăn và bơm biết bao nhiêu mực
cho ruột viết bic để
mua cho các bà từng cái quần cái áo để
có mà mặc đi
thăm nuôi chồng, giờ ông ấy đang lập Hội
bên Mỹ, mặc lại những bộ
quân phục làm lể thật oai phong nhưng lại rỗng
tuếch trong ḷng. C̣n các bà th́ tô son trét phấn, quần
là áo lụa quên cả rồi ngày đói
meo ôm con khóc không tiền mua gạo. Nếu trong những
buổi lể đó có mặt tôi, tôi sẽ chỉ thẳng
vào mặt và hét thật to để
cho đồng bào biết rằng đừng
bao giờ nghe và tin tưởng những kẻ
bội bạc, vong ân và tàn nhẩn với thuộc cấp.
Đất nước ra nông
nỗi nầy cũng là do các ông ấy đă
tiếp tay bán đứng
non sông. Ngày ra khỏi trại cải tạo
các anh như một thằng khờ ngốc ngác, hứa hẹn
đủ điều,
nhưng khi đặt chân lên máy bay đi
được rồi th́ trớ trêu thay
các anh vội vàng vất bỏ
những cái mà các anhï sợ ảnh hưởng không đẹp
cho đường tương lai.
Thân phận tàn phế của tôi như bao nhiêu ngàn thương phế binh khác có dám
đ̣i hỏi ǵ đâu , chỉ mong sao các cấp lảnh đạo hảy hồi tâm đừng ngoảnh mặt. Nhưng chắc cũng chẳng cần v́ chúng tôi đă được những trái tim từ ái không quen biết, từ những vị mà chúng tôi chưa hề nghe tên hay biết mặt. Xin cho chúng tôi nghiêng ḿnh chào kính quí vị đă cho tập thể thương binh chúng tôi một sinh lộ mà quan trọng nhất là ở tinh thần mà chúng tôi vực dậy để sống c̣n.Những người thương phế binh chúng tôi cầu mong sao cho quư vị được dồi dào sức khỏe và đầy nghị lực trong công việc hết sức cao cả nầy